CÚNG DƯỜNG TRẦN GIAN

By Nguyễn Văn Nhân

CÚNG DƯỜNG TRẦN GIAN

Này em lòng đã lên đèn
Này tôi quán chợ vừa quen tiếng người
Ly chai côm cốp nói cười
Cõi lòng sa mạc cũng ngồi mà nghe

Đầy đường đú đỡn ngựa xe
Bờ kinh nước thúi xè xè mưa rơi
Thúy Kiều ế khách làng chơi
Co ro phố lạnh trời ơi là buồn

Phong long đốt giấy đưa đường
Nhảy qua nhật nguyệt cúng dường trần gian
Đời cùn một tiếng ho khan
Dòm quanh nhân loại khẽ khàng xuân phai.
                                           (29.11.2010)

More...

KỆ BÀ

By Nguyễn Văn Nhân

KỆ BÀ

Buồn thì ráng chịu nghe em
Kệ bà lá đổ ngoài đêm rụng rời

Trời mưa cũng đã mưa rồi
Tình vui cũng chỉ vui hồi mới vui

Cõi đời một cuộc hên xui
Càn khôn lủng lổ lui cui lấp hoài.
                           (29.11.2010)

More...

HẬN

By Nguyễn Văn Nhân

HẬN

Chàng sinh em còn nơi đâu
Em sinh chàng đã bạc đầu
Giận trời sinh em muộn quá
Tội nghiệp để chàng chờ lâu.
                             (3.11.2010)

Nguyên tác:
Quân sinh ngã vị sinh
Ngã sinh quân dĩ lão
Quân hận ngã sinh trì
Ngã hận quân sinh tảo

More...

GIANG HỒ LÓC CÓC

By Nguyễn Văn Nhân

GIANG HỒ LÓC CÓC

Theo em lóc cóc giang hồ
Ngựa hoang giờ hóa ngựa thồ vầy sao
Cõng đời bước thấp bước cao
Liêu xiêu gối mỏi lao xao dốc dài

Theo tình muốn sụm bờ vai
Chắt chiu chút nắng vàng phai cuối ngày
Mưa rồi mà đâu có hay
Bờm phơi quán lạnh lòng bày phố khuya.
                                         (2.11.2010)

More...

SÓNG XÔ BỜ PHÍA KHÁC

By Nguyễn Văn Nhân

SÓNG XÔ BỜ PHÍA KHÁC

Sóng vuốt ve ghềnh đá
Vỗ về tình xa xăm
Chút mặn nồng biển cả
Chắt chiu từ trăm năm

Sóng ầm ào vỗ mãi
Giữa canh trường lặng câm
Mưa khuya rơi ngần ngại
Tiếng lòng ai rì rầm

Hạt muối nào đã nhạt
Giọt buồn nào đã phai
Sóng xô bờ phía khác
Có ai còn chờ ai.
                  (1.11.2010)

More...

KHÔNG RẢNH

By Nguyễn Văn Nhân

KHÔNG RẢNH

Người đi qua cuộc đời
Bỏ quên bao rác rến

Người đi đâu tìm người
Đi hoài mà chẳng đến

Người đi qua tình vui
Để hồn ai nhuốm bệnh

Rảnh đâu mà quét dọn
Bãi lòng buồn tha ma.
                    (1.11.2010)

More...

ĐÌU HIU CHIẾC BÓNG

By Nguyễn Văn Nhân

ĐÌU HIU CHIẾC BÓNG

Thơm thơ tiểu muội tình nồng
Thương chi phố chợ lòng vòng mưa bay
Đêm tàn đêm rụng đầy tay
Có ai về ghé gọi ngày nắng lên

Người rồi chắc cũng quên tên
Đời rồi chắc sẽ bập bênh với buồn
Đìu hiu chiếc bóng ven đường
Lao xao mộng vỡ canh trường lá rơi.
                             (30.10.2010)

More...

BỎ MỨA

By Nguyễn Văn Nhân

BỎ MỨA

Yêu đừng bỏ mứa
Mang tội em ơi
Còn dăm ba bữa
Hoàng hôn cuộc đời

Xin đừng bỏ mứa
Đêm đã bời rời
Con tim cục cựa
Hóng chiều mưa rơi

Bỏ mứa tình tôi
Cơm thiu cá cặn
Tiếc chi rượu đắng
Lòng cũng phai rồi.
        (25.10.2010)

More...

CỨ YÊU ĐI RỒI ĐI

By Nguyễn Văn Nhân

CỨ YÊU ĐI RỒI ĐI

Thế gian là nắm đất
Quay quắt nữa mà chi
Sớt chia dòng nước mắt
Cứ yêu đi rồi đi

Hai người hai giọt lệ
Mặn lòng nhau đêm buồn
Tụng tình như câu kệ
Hổn hển chiều mưa tuôn

Có ai vừa mới đến
Có ai về nghỉ ngơi
Biết bao giờ tới bến
Bận lòng chi em ơi

Giọt sương rồi sẽ rơi
Lá thu rồi cũng nhạt
Chỗ nầy hay chốn khác
Sao lao lung mặt người.
                 (23.10.2010)

More...

LŨ ĐỜI

By Nguyễn Văn Nhân

LŨ ĐỜI

Dòng đời lũ xoáy vào tim
Bàn tay chới với vẫy tìm hoàng hôn

Lăng xăng những mặt vô hồn
Liêu xiêu những phận người buồn bão giông

Mưa nguồn xé toạc hư không
Về đâu hạt bụi quay vòng tử sinh

Vật vờ vật vưởng hương linh
Xác thân xiêu lạc bùn sình tối đen.
                                      (20.10.2010)

More...