ĐỪNG CHONG ĐÈN KHUYA

By Nguyễn Văn Nhân

ĐỪNG CHONG ĐÈN KHUYA

Anh ngồi bên ni ngó về bên nớ
Trời lạnh dễ sợ làm anh thêm buồn

Nhớ bữa xưa rồi ngày em mắc cở
Nhắm tít con mắt nóng bừng môi hôn

Cuộc đời mới đó đã mấy mươi năm
Anh đi tìm chi đi hoài chẳng tới

Trái tim ngày xưa bồi hồi bổi hổi
Mòn hết rồi em những vết chân người

Cái thân cũ rích tứ chi rã rời
Vác hoài vác hoài mỗi ngày mỗi nặng

Trằn trọc đêm mơ bóng chiều Đà nẵng
Bóng em tựa cửa nhớ gì xa xăm

Bóng ai sương khói xóa hoài không xong
Tội anh làm sao yên lòng nằm nghỉ

Ngoài trời lại mưa tiếng mưa thầm thĩ
Ru những lứa đôi lạc mất đường về

Ngủ đi mà em đừng chong đèn khuya.
                                        (7.1.2010)

More...

CƯỜI RÁNG LÂU LÂU

By Nguyễn Văn Nhân

CƯỜI RÁNG LÂU LÂU

Hôm kia muội muội cười cười
Làm huynh nhấp nhỏm đứng ngồi không yên

Thôi đừng giả bộ hồn nhiên
Có gì nói đại có phiền ai đâu

Muội cười cười ráng lâu lâu
Có người mắc nghẹn mấy câu thơ buồn

Hôm kìa cắc cớ mưa tuôn
Mưa từ hôm kỉa mưa luôn tới giờ

Có hai cái mặt khờ khờ
Ngó nhau quên phứt hững hờ chiều phai.
                                             (3.1.2011)

More...

BUỒN ƠI

By Nguyễn Văn Nhân

BUỒN ƠI

Bữa qua buồn hết cả ngày
Buồn tình đi ngủ sáng nay lại buồn

Buồn gì buồn trớt cho luôn
Để dành cũng vậy để buồn buồn thêm

Buồn hoài như mút cà rem
Một mình nhấm nháp đã thèm buồn ơi

Thích buồn thì buồn khơi khơi
Vô duyên vô cớ buồn chơi vậy mà.
                                       (2.1.2011)

More...

KHÙNG

By Nguyễn Văn Nhân

KHÙNG

Chiều qua em nhắn thiệt kỳ
Đã thương thì có tiếc gì nữa đâu
Có khùng mới phải buồn nhau
Mà mình coi lại còn lâu mới khùng

Đọc tin em thiệt lùng bùng
Lòng như quán lạnh mịt mùng mưa bay
Anh ngồi uống miết không say
Bờ kinh nước thúi loay hoay chảy thầm

Chắc em vô ý nhắn nhầm
Hay anh mắt kém đọc lầm lòng ai
Mưa buồn mưa đến sáng mai
Chờ em nhắn lại chờ hoài tới khuya

Thôi mà đời đã râu ria
Còn dăm nhịp thở sớt chia rồi về.
                             (30.12.2010)

More...

ĐÀ NẴNG

By Nguyễn Văn Nhân

ĐÀ NẴNG

Tết nay lại về Đà nẵng
Nhà xưa đổi chủ lâu rồi
Phố xưa đường chiều hoa nắng
Biết tìm đâu vết chân tôi

Những hình bóng cũ xa xôi
Dắt nhau đi vào kỷ niệm
Hèn chi hoàng hôn tím lịm
Lá bay lạnh buốt chỗ ngồi

Tết nay chắc uống đã đời
Bạn bè lâu lâu gặp gỡ
Rượu vào nói chuyện trời ơi
Để quên những gì lỡ nhớ

Những lòng dây dưa mắc mớ
Những tình héo hắt mưa bay
Những buồn một đời loay hoay
Vướng víu gỡ hoài không được

Cuối đường ai chờ phía trước
Ai còn níu áo sau lưng
Chưa say mà sao tưng tưng
Chắc tại sương khuya Đà nẵng.
                            (29.12.2010)

More...

ĐỒI NƯƠNG ÚP MẶT

By Nguyễn Văn Nhân

ĐỒI NƯƠNG ÚP MẶT

Đồi nương úp mặt yên nằm
Dế giun run rẩy ngàn năm chuyện đời

Suối khe róc rách gọi mời
Liêu xiêu vách núi rã rời thung sâu

Giọt lòng tí tách mưa lâu
Quắt quay trần thế nát nhàu trần ai

Ru hồn lãng đãng hai vai
Sương khuya quắn quíu rơi hoài giấc đêm.
                                               (28.12.2010)

More...

ĐÃ CHỚM MÀU CHIỀU

By Nguyễn Văn Nhân

ĐÃ CHỚM MÀU CHIỀU

Còn chờ đợi mãi sao em
Ba mươi năm rớt bên thềm gió bay
Ba mươi năm anh loay hoay
Tìm vui khắp chốn mà nay vẫn buồn

Em ngồi trong bóng chiều buông
Đã rưng rức lạnh mưa nguồn hắt hiu
Con tim đã chớm màu chiều
Vắt lòng thoi thóp đập liều vì ai

Thẩn thờ chiếc lá vàng phai
Thiu thiu vạt nắng bờ vai mỏi mòn.
                                       (26.12.2010)

More...

MÙA ĐI

By Nguyễn Văn Nhân

MÙA ĐI

Sáng ra thấy nắng trên đầu
Chim kêu ríu rít vườn sau dịu dàng
Phố dài lóng ngóng sương tan
Con tim bỏ lại ngỡ ngàng mùa đi

Mây chùng mỏi cánh thiên di
Lùng bùng lá úa xuân thì lạnh tanh
Lòng buồn gió giật tanh banh
Đìu hiu chén rượu mời quanh chỗ ngồi.
                                              (25.12.2010)

More...

CÙ CƯA VỚI CHIỀU

By Nguyễn Văn Nhân

CÙ CƯA VỚI CHIỀU

Vắt lòng trút lá sầu đông
Câu thơ thiếu tháng buồn không kịp đời
Quắt quay con chữ rối bời
Xanh xao nét mực rã rời hoàng hôn

Ngựa già dặt dẹo chân bon
Liêu xiêu phố thị mưa òn ỉ mưa
Thôi mà đã muốn về chưa
Sao còn đứng đó cù cưa với chiều.
                                           (23.12.2010)

More...

CHỎNG CHƠ

By Nguyễn Văn Nhân

CHỎNG CHƠ

Tìm đâu một chốn đi về
Một tôi bếp lạnh một quê nắng buồn
Một mình nhấm bóng trăng suông
Vô duyên rượu nhạt đêm ruồng rẫy đêm

Mưa rồi mưa nữa mưa thêm
Tàn đông gió hắt đời lên mặt người
Đìu hiu con mắt cười cười
Vành môi khép mở đôi lời hỏi han

Ai ngồi như dấu chấm than
Cõi lòng quán muộn ghế bàn chỏng chơ.
                                    (23.12.2010)

More...